[Shortfic HyukHae]: Yêu

1. Yêu lầm

Câu lạc bộ bóng rổ của trường đại học S nổi tiếng thu hút cổ động viên nữ. Chẳng thế mà mỗi lần đại hội thể dục thể thao khối sinh viên toàn quốc có bọn họ là khán đài kín ghế.
Lên rổ đã có Siwon lo, ghi 3 điểm tuyệt đối DongHwa luôn làm rất tốt, tranh bóng, dẫn bóng đều có người đảm nhiệm xuất sắc. Bởi vậy HyukJae thân là đội trưởng, duy trì lượng fan cho cả đội bóng là việc làm trọng yếu.
– Sao ngay cả luyện tập mà cũng đông nữ sinh đến xem vậy?
DongHwa có điểm khó chịu đem chai nước ngửa cổ uống cạn. Anh căn bản thuộc tuýp đàn ông trầm tĩnh, bởi vậy đối với sự yêu thích của nữ sinh cảm thấy vô cùng phiền phức. HyukJae ở bên cạnh chẳng nói chẳng rằng chống tay ngả người về phía sau. Dáng vẻ lưu manh của hắn quả nhiên khiến các nàng run rẩy. Một vài người còn mạnh bạo hô to tên hắn. Hắn không nhanh không chậm ngước mắt về phía khán đài. Một tay chống đỡ cơ thể, một tay vươn lên vẫy chào bọn họ. Đám nữ sinh đương nhiên vì hắn mà hét lên ầm ĩ.
– Ra đường đừng có nhận quen tôi nhé.
Người kế bên nhìn HyukJae khinh bỉ. Nhưng mà bản năng sát gái của hắn kỳ thực không thể xem thường. Ngay cả hoa khôi năm nhất dường như cũng vì nụ cười của hắn mà chao đảo.
– Làm thêm hiệp nữa chứ?
Siwon từ đâu chạy đến ném quả bóng da cam về phía HyukJae. Hắn bắt gọn nhưng lập tức ném trả lại.
– Nay có việc rồi, để mai đi.
Cả đội thấy hắn vội vã chạy đi thay đồ, lại thấy hắn nhanh chóng trở ra nhưng chỉ tần ngần đứng hồi lâu trước ghế chờ. Bởi vì chưa từng thấy hắn khẩn trương như thế nên ai cũng tò mò. Thành ra cuối cùng hết thảy bọn họ xúm lại nhìn một chiếc ghế trống.
– Mấy cậu xúm lại đây làm gì? Mau biến đi.
HyukJae quay lại thấy cả đội nhìn mình như quái nhân. Tuy vậy vẫn cảm thấy không cần mà cũng không biết phải giải thích thế nào với đám người nhiều chuyện này. Cuối cùng hắn nhịn không được khoát tay xua đuổi khiến cả bọn nhao nhao bất bình.
– Chứ anh đang nhìn cái gì?

– HyukJae, cậu còn không mau nói, cậu vì cái gì mà mấy hôm nay đều thất hồn lạc phách.
Hắn không trả lời, điềm nhiên xuyên qua đám đông tới chỗ để xe. Nữ sinh đương nhiên cảm thấy hắn như thế cực kỳ phong cách. Chỉ có hội anh em là lờ mờ đoán được hắn đang yêu.
– Cho tôi về nhờ.
Hắn vừa an ổn ngồi vào ghế lái, Siwon từ đâu quăng balo xuống chiếm lấy ghế phụ. Hắn cũng chẳng thèm đôi co, cứ như vậy bẻ lái lách ra khỏi bãi xe.
– Nói cho tôi biết đối tượng là ai?
– Gì?
– Thì người gần đây cậu thích đó.
– Tôi không biết.
Nghe thấy Siwon hừ nhẹ một cái rồi im lặng. Biết là bị giận nhưng hắn lực bất tòng tâm. Người ta ngay cả cái tên hắn còn không biết thì còn nói gì là thích hay yêu. Có chăng chỉ là vô tình bị người ta làm cho tâm trí xao nhãng.
– Tối nay lên Bar không?
– Không, tối nay có hẹn với hoa khôi rồi.
Hắn thả Siwon ở cổng khu biệt thự. Trước khi rời đi còn thấy người kia nói với theo.
– Cậu đó, không yêu thì đừng để con người ta hy vọng.
Hắn cảm thấy Siwon nói rất đúng, hoặc chính là bản thân đang cố tìm một lý do từ chối cuộc hẹn này. Bởi vậy ngay sau đó liền nhắn một cái tin lỗi hẹn với mỹ nhân. Tin nhắn gửi đi rồi hắn mới thấy mình điên, hoa khôi mãi mãi là hoa khôi trong khi mũ xám có thể chỉ là một thoáng mộng mơ của hắn mà thôi. Hắn cố xua đuổi hình ảnh mũ xám ra khỏi đầu trong khi phóng đến nhà DongHwa. Nhưng đáng tiếc mệnh lệnh này bị trái tim hắn kịch liệt khước từ.
.
.
.
Khác với hắn và Siwon, DongHwa sống một mình ở khu chung cư sinh viên gần trường. Căn nhà hai phòng đơn giản nhưng cực kỳ ấm cúng và đặc biệt thích hợp để tụ tập mỗi khi liên hoan hay có một trận bóng lớn. Tới trước cửa nhà, hắn tự mình bấm mã mở cửa, mật mã thì đúng nhưng lại chốt trong. Qua khe cửa hắn thấy gót chân của một người mà hắn chắc chắn không phải DongHwa.
– Sao lại tới đây?
DongHwa mở cửa cho hắn, cậu ta quần áo chỉnh tề tuyệt nhiên không giống vừa làm chuyện bại hoại.
– Sao lại không thể tới đây. Trừ khi cậu đang làm chuyện gì không muốn tôi tới.
Hắn ném đồ xuống sofa thành công đem phòng khách biến thành lãnh địa của riêng mình.
– Đang sống thử?
Hắn vừa bấm chuyển kênh vừa hất mặt về phía cửa phòng tắm. DongHwa đương nhiên hiểu hắn đang nói về chuyện gì nhưng cũng không vội giải thích. Lúc quay ra phòng khách đã thấy HyukJae vội vội vàng vàng túm lấy balo chạy ra khỏi cửa. Miệng hét lại một câu chẳng liên quan trong khi thứ anh cần là một lời giải thích.
– Lần khác dẫn tới ra mắt anh em đi.
Hắn nói rồi biến mất, bỏ lại DongHwa cùng với một phần ăn vừa nấu thêm cho hắn.
– Anh, ai vừa đến vậy?
Tóc nâu mở cửa phòng tắm, cơ thể khẽ run lên vì lạnh. Cậu nhớ ngày nhỏ tắm xong liền nhào vào lòng anh vừa ấm áp vừa dễ chịu. Hiện tại đều đã lớn cả rồi, không nghĩ DongHwa lại mang áo tới vừa khoác lên người cậu, vừa đem cậu ôm vào lòng.
– Bạn anh nhưng cậu ta về mất rồi thế nên hôm nay DongHae của chúng ta phải ăn nhiều hơn một chút nhé.
DongHae vừa chuyển tới Seoul để chuẩn bị cho kỳ học đầu tiên của năm nhất. Bởi vì chưa quen trường mới lại thêm ông anh bị bệnh cuồng em trai thái quá nên mỗi ngày đều vô cùng bận rộn. Chưa kể buổi trưa chạy hai dãy nhà mang cơm cho anh, buổi chiều còn phải đi thêm ba dãy nhà nữa đến sân bóng chờ anh luyện tập. Mỗi lần cự nự đều bị anh dọa nạt, thân làm em trai ngoài chịu đựng ra cũng chẳng còn cách nào.
Có điều DongHae chẳng hứng thú với bóng rổ đến nỗi giống như đám con gái bên kia vừa chăm chú theo dõi vừa hò hét ẫm ĩ. Cậu sẽ luôn ngồi ở chiếc ghế chờ mà từ vị trí của anh nhìn thấy cậu rõ nhất, sau đó ôm balo ngủ gục…
.
.
.
Còn khoảng hai tuần nữa là khởi động mùa giải năm nay. Hơn ai hết hắn hy vọng đội bóng có thể mang về chiếp cúp thứ 3 liên tiếp và cũng là chiếc cúp cuối cùng trong cuộc đời sinh viên của mình. Nhưng bằng cách nào đó hắn cần phải nói chuyện lại với trái tim. Đã hơn hai lần hắn vẩy bóng đi rồi mới phát giác cái này là lên rổ theo thói quen. Mà điều tối kỵ hắn vừa phạm phải khi chơi bóng chính là mất tập trung. Tim hắn đập loạn, không phải bởi vì thành công ghi ba điểm mà là do ghế trống hắn vẫn luôn dõi nhìn cuối cùng cũng được mũ xám lấp đầy. HyukJae đau khổ thừa nhận gần đây ngóng chờ cậu đã trở thành một thói quen. Chính là chờ một cậu nhóc mặc áo khoác xám to xụ, mũ viền lông che kín mặt và luôn luôn ôm balo ngủ từ đầu tới cuối buổi tập của hắn.
– Cậu chơi không tập trung.
Siwon ném cho hắn chai nước lúc nghỉ giữa hiệp. Hắn lơ đãng nhìn hàng ghế quen thuộc thấy mũ xám vẫn như cũ ngủ không biết trời đất gì cảm thấy thực dễ thương.
– Tôi với JiEun chia tay rồi.
HyukJae thản nhiên nói giống như không phải chuyện của mình. Siwon càng chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Chỉ có DongHwa như cũ biết thương hoa tiếc ngọc.
– Cô gái tốt như vậy cậu bỏ lỡ rồi sau này sẽ gặp quả báo.
– Ừ
Chẳng biết hắn ừ có nghĩa là gì chỉ thấy hắn đứng dậy toan bước về phía ghế chờ. Có điều đi chưa được quá nửa sân liền bị ai đó phóng quả bóng màu cam đập vào lưng. Hắn bất mãn quay lại chỉ thấy DongHwa dáng vẻ vô tội đang cười đến sáng lạn.
– Nghỉ một thêm một lát nhé.
Người kia không phải đang hỏi hắn, này giống như chỉ mang tính chất thông báo. Bởi vì hắn còn chưa kịp mở miệng đã thấy DongHwa ở trước mặt mũ xám nửa quỳ nửa ngồi ân cần đánh thức cậu bé. Khoảnh khắc này hắn giống như bị ai đó tát cho một phát thật mạnh. Thì ra sự cao ngạo của hắn chỉ cần mũ xám chạm nhẹ một cái đã sụp đổ.
– Hình như người yêu thì phải. Gato vãi.
Một đám đàn ông xúm lại bá vai bá cổ hắn. Chẳng những không vì tình yêu đồng tính mà kỳ thị trái lại còn nhìn đến thập phần ghen tị. Thời điểm này hắn có đánh lừa bản thân thế nào cũng không thể gượng cười chúc phúc được.
– Gọi DongHwa lại, tiếp tục luyện tập.
HyukJae thường ngày luyện tập giống như biểu diễn, chủ yếu fanservice để đám cổ động viên nữ ngoài kia gào rú điên loạn. Nhưng hôm nay hắn đặc biệt trầm tĩnh, không cười không nói lại chủ động ép người tranh bóng. Kỳ thực không chỉ có DongHwa, cả đội đều nhận ra Hyukjae đang nhằm vào anh.
– Cậu sao vậy? Chẳng phải chỉ là luyện tập thôi sao.
DongHwa bị lối chơi bạo lực của hắn đả thương đến lần n thì cũng bùng nổ. Anh ném bóng sang một bên túm lấy cổ áo hắn. HyukJae biết mình vô lý cũng không sao hiểu nổi chính mình lại xử sự giống như đứa trẻ bị cướp kẹo vậy. Cuối cùng đành im lặng mặc cho người kia nổi giận.
Mọi người đều bị dọa, kinh động đến cả mũ xám. Cậu xách balo chạy xuống sân, chen vào giữa tách hai người ra.
– Anh, hôm nay tập như vậy thôi. Về nhà nhé.
Hắn đứng đơ ra, chỉ vì thoáng thấy gương mặt thanh tú ẩn hiện sau mũ viền lông. Muốn đưa tay kéo mũ xám về phía mình lại chỉ có thể bất lực để cậu cùng DongHwa rời đi.
.
.
.
Giờ thì HyukJae đã hiểu mũ xám là vì DongHwa mà đến. DongHwa bỏ tập hai ngày đồng nghĩa với việc hắn hai ngày không nhìn thấy mũ xám. Hắn cứ nghĩ chính mình sẽ chẳng cảm thấy gì đâu. Thế mà cuối cùng phải thừa nhận khi thích một ai đó ngay cả bản thân cũng chưa chắc đã hiểu được.
– Hai cậu chẳng lẽ là người yêu giận dỗi. Đều là bạn bè có gì không thể bỏ qua chứ. Tối nay có trận bán kết tôi mua đồ nhậu, cả bọn qua DongHwa tụ tập nhé.
JinWoon thấy HyukJae dạo này khó ở như phụ nữ tiền mãn kinh liền nhịn không được nhân lúc cả hai đang tranh bóng nói đôi ba câu khuyên nhủ. Có điều ý tốt này người ta chẳng những không nhận mà còn chuyện bé xé ra to. Thô bạo cướp bóng của cậu cũng không nói làm gì đằng này còn xem cậu như thùng rác, bao nhiêu bất mãn đều trút cả vào.
– Tôi đấm cậu ta một cái cậu ta có thể đấm lại tôi năm cái. Vì cái gì mà không tới tập? Ngay cả một câu cáo ốm cho có lệ cũng không có.
– Vì người sai trước một chút cũng không chịu nhận sai trước chứ sao
Siwon từ đâu chen lên thêm dầu vào lửa, vừa dùng tâm lý tấn công, vừa dùng kỹ thuật ngăn cản cú lên rổ chắc đến mười phần của hắn.
– Cậu là đội trưởng, nếu ngày mai không đem DongHwa về đây cho bọn tôi thì giải đấu tới cậu hủy đăng ký đi.
Thực ra cái đám này giỏi nhất là lung lạc tinh thần HyukJae. Cũng khó trách bọn họ, có trách thì trách thời gian làm bạn quá lâu, hiểu nhau cũng quá rõ rồi.
.
Sau buổi tập quả nhiên thấy một đám thanh niên bâu xâu trước cửa nhà DongHwa, một số biểu cảm như đòi nợ, một số lại giống đòi tình. DongHwa vừa mở cửa, muốn đóng lại luôn nhưng cũng không kịp nữa.
– Sao hả? Hoàng thượng giá lâm còn không mau quỳ xuống.
Bọn họ từng người một lách vào, đối với thái độ không tiếp của chủ nhà ngay cả một cái liếc mắt cũng lười biếng.
– Mấy người tới đông như vậy sao chỉ đem có một chút đồ ăn thế này?
– Còn lại không phải đã có HyukJae lo sao? Bảo cậu ấy đi mua thêm đi.
– Cái bọn này…
HyukJae nãy giờ vẫn đứng tựa lưng ở cửa, cảm thấy đúng là không thể trông đợi gì ở đám người này.
– Để tôi đi mua thêm.
HyukJae xoay người mở vửa, chân trước chân sau còn chưa ra khỏi đã bị Donghwa gọi giật lại. Liền sau đó một chiếc điện thoại quẳng đến trước mặt. Lúc đó hắn đã nghĩ hay là cứ để điện thoại rớt xuống cho bõ tức. Nhưng nghĩ tới điện thoại kia căn bản không có tội đành miễn cưỡng bắt lấy.
– Đồ để tôi đi mua cũng được. Cậu đem xe tới đón DongHae giúp tôi.
– DongHae là ai?
Cái này không chỉ một mình hắn thắc mắc. Cả đám kia cũng nhao nhao chờ đợi câu trả lời của DongHwa.
– A, cậu bé hôm trước ở sân bóng?
– Hai người sống thử rồi hả?
– Cái đồ bại hoại này nhìn người ta còn nhỏ vậy mà.
DongHwa kỳ thực không có cơ hội chen vào. Lại nhìn đồng hồ thấy cũng khá muộn nên vội vàng giục HyukJae.
– Số điện thoại tôi lưu phím 1. Đến thì gọi, đừng để em ấy đợi lâu.
– Em ấy~
– Còn là ĐỪNG ĐỂ EM ẤY ĐỢI LÂU~
Sở dĩ bọn họ có thể dễ dàng suy nghĩ lệch lạc như vậy bởi vì trong nhóm cũng có một đôi đang yêu nhau còn có một người nữa dù gái hay trai cứ có hai là thành một cặp. Vậy nên loại chuyện này mặc kệ khổ chủ có chấp nhận không chỉ cần bọn họ có thể tiếp thu là được rồi.
.
.
.
Nhà DongHwa rất gần trường, lại thêm việc HyukJae cũng sợ mũ xám đợi lâu nên đáng lẽ mất hai mươi phút chạy xe thì hắn trong vòng mười phút đã có mặt. Thời khắc cổng trường đông nghịt người, còi xe huyên náo hắn mới phát giác bản thân kỳ thực giỏi nhất là tìm kiếm người kia.
– DongHae, ở đây!
Mũ xám mải nói chuyện dường như không nghe thấy. Mà hắn cũng nhận ra là cậu không đứng một mình, bên cạnh còn có một cậu thanh niên dáng người cao ráo. Hơn nữa giữa một đám đông ồn ào chen chúc, DongHae còn được cậu thanh niên ấy giữ trong một khoảng không an toàn tách biệt. Hắn không rõ nữa, hắn cảm thấy lồng ngực đau nhức. Cuối cùng chẳng thể phân biệt nổi chút ghen tị đáng xấu hổ này là vì DongHwa hay là vì chính hắn.
– DongHwa nhờ anh tới đón em về.
Ngữ khí của hắn có chút lạnh lùng, hơn nữa mặt mũi cũng không được thân thiện lắm. Cho nên trong mắt người đi cùng DongHae, hắn chỉ có thể được hình dung bằng bốn chữ “không đáng tin cậy”. Mà sự bảo hộ DongHae của người này so với DongHwa chỉ có ngang chứ không có kém.
– Cậu có quen người này không DongHae?
Vẫn là cậu thanh niên dáng người cao ráo đó khiến hắn cảm thấy một trận đau đầu.
– MinHo, đây là anh HyukJae bạn của DongHwa.
– Sao em biết?
Hắn đúng là một lần nữa đem lòng tin vừa gây dựng trong lòng cậu bé kia hất xuống cống. Cậu nhóc kéo DongHae về phía sau trong khi chờ đợi từ hắn một lời giải thích. Hắn thủy chung giữ vẻ mặt ngốc nghếch, làm sao hắn có thể lường trước được việc DongHae còn biết cả tên mình.
– Không sao đâu MinHo, cậu về đi, về cẩn thận nhé.
DongHae đẩy MinHo kia tới trạm xe bus. Đợi khi xe tới liền tống cậu nhóc cùng với vẻ mặt không cam lòng của nó lên xe.
– Cậu ta hình như thích em?
Lúc DongHae đã an ổn trên xe, hắn đột ngột tò mò quay sang hỏi. Ý của hắn khi hỏi câu này là “ Em nhận sự quan tâm của người con trai khác như vậy không cảm thấy có lỗi với DongHwa sao?”. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng của DongHwa, hắn đánh ghen như vậy thật sự quá lộ liễu. Thế nên cuối cùng vẫn chọn một câu đơn giản hơn.
– Làm gì có ai không thích em.
Hắn đối với câu trả lời này cảm thấy rất đúng. DongHae lại cho rằng hắn không biết cậu đang đùa. Bởi vậy cậu từ hàng ghế sau chồm lên phía trước định phân bua. Bất quá không lường được việc hắn đột ngột quay sang. Cuối cùng bọn họ gương mặt cận kề, ngay cả chóp mũi cũng chạm vào nhau.
– Em chỉ đùa thôi mà. Anh không cho là thật chứ?
Thời khắc cảm nhận được khóe môi run run của chính mình chạm lên da thịt đối phương, Donghae cũng không thể duy trì được sự tự nhiên nữa.
– Anh … lái xe … cẩn thận phía trước.
DongHae lắp bắp nhắc nhở trong khi cả người vùi sâu về ghế sau.
– uhm
Hắn vờ tập trung lái xe nhưng thỉnh thoảng vẫn len lén nhìn cậu qua gương chiếu hậu. Lại nghĩ tới cậu nhóc này là người yêu của bạn hắn, cả người phút chốc rệu rã ngay cả tâm tư cũng ảm đạm vô cùng. Nếu tiếp tục làm như không có chuyện gì hắn thấy chính mình thật thê thảm còn giả như cứ cố chấp yêu cậu thì hắn thực sự là một thằng tồi.

Advertisements

HyukHae hồng phấn tình yêu truyện 27-28

Chuyên mục đáp lại tình yêu long lanh lung linh lộng lẫy bị lạnh lùng làm lầm lỡ sau post này là kết thúc. Cảm ơn bạn f ô mai ( hay còn gọi là ỉn) đã đánh thức tình yêu trong mình. Nhưng bằng lương tâm và tình yêu nhân loại mình thật tâm khuyên các bạn không nên để fiction đục khoét tâm hồn thêm nữa. Mau chóng tu tâm dưỡng tính sớm kiếm đc ng tốt như anh nha~~~~~ há há há há há <3<3<3

27.

Đôi lúc DongHae tự hỏi, chính mình và đối phương lấy gì để thu hút nhau. DongHae thích những điều lãng mạn. Người yêu đẹp trai lại sùng bái những thứ thực tế. DongHae có thể ngồi cả ngày ngắm mưa còn người kia trời mưa chỉ thích ôm cậu ngủ. Donghae thích những lời ngọt ngào còn anh chỉ dùng hành động để diễn tả. Đối với HyukJae mà nói, để cho người yêu tiêu tiền của mình chính là phương thức biểu đạt tình yêu lãng mạn nhất của anh rồi.

– DongHae, thím giúp việc đâu sao em lại rửa bát?

Người yêu đẹp trai trở về, việc đầu tiên là tìm kiếm DongHae. Thấy cậu quần áo chỉnh tề, mặt mũi xinh xắn hơn nữa ngay cả bộ dáng sang chảnh ngày thường chỉ dùng trên sân khấu cũng đem cả vào trong bếp.

– Thím ấy nhà có việc nên xin nghỉ 5 ngày rồi.

DongHae thấy người yêu như vịt con thấy mẹ ấm ức tố khổ.

– Nhưng mà bao nhiêu người như vậy không ai phụ em sao? Xích qua một bên anh làm cho.

– Chơi kéo búa bao đó. RyeoWook đã nấu rồi nên ai xui xẻo nhất phải rửa thôi.

Donghae kỳ thực không cần anh giúp. Chỉ là trong lòng trộm nghĩ yêu người như anh thì tư thế sode-kuru* huyền thoại cả đời này cậu cũng đừng mong thực hiện. Ai mà chẳng muốn người yêu làm mấy điều lãng mạn, tỉ như dồn vào góc tường tỏ tình, hay là ôm từ phía sau. Nhưng mà HyukJae khinh bỉ nhất lại chính là thể loại cẩu huyết sến xúa ấy. Vậy nên tinh thần DongHae đột nhiên xuống dốc thảm hại. Lại nhìn phía dưới còn một chồng bát chất cao như núi mà cõi lòng tan nát.

– Bọn họ nhân dịp em thua đem hết bát trong ký túc xá ra để ăn hả?

Người yêu đẹp trai nhìn cậu cười lớn. Áo cũng ném sang một bên, cả người từ phía sau vây lấy cậu.

– Anh…anh làm gì?

DongHae tim đập thình thịch ngay cả chút dũng khí quay đầu nhìn lại cũng không có. Người yêu đẹp trai tại sao ngay cả thở thôi cũng nam tính như vậy.

– Ở đây anh có thể làm gì?

DongHae có thể cảm nhận rõ ràng sự tiếp xúc, tựa như những nơi anh chạm đến đều từ từ tan chảy.

– Làm…làm gì?

– Đương nhiên là giúp em rửa bát rồi.

Đối phương dịu dàng nắm lấy tay cậu. Bọt nước trên tay cả hai tạo thành những tia li ti thật đẹp mắt. Suy cho cùng chỉ là giúp cậu rửa tay thôi, sao cũng thấy lãng mạn muốn chết thế này.

– Ra ghế ngồi đi, để anh làm nốt cho.

.
.
.
.

– Em làm gì vậy?

– Chụp lại người đàn ông tuyệt nhất.

“Thật sự quá khoa trương”

Đã có lúc HyukJae nghĩ như vậy khi mà DongHae chỉ cho anh xem những phân cảnh lãng mạn trong phim. Nhưng rồi anh nhận ra, em ấy chỉ nói như vậy thôi chứ luôn bị những cử chỉ thường nhật của anh tác động. HyukJae chẳng cần cứu cả thế giới, chia sẻ và quan tâm cũng đủ làm người hùng của DongHae rồi.

*sode-kuru : là cái kiểu bánh bèo rửa bát nam thần phía sau ôm vòng qua người xắn tay áo lên cho đó mấy ng đẹp.

*Cậu chuyện dựa trên sự hư cấu từ hai tấm hình này. HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. Người già, trẻ nhỏ và thiếu nữ nhất định không đc lầm lỡ tin theo.

“Em đẹp, em rửa bát cũng phải đẹp”

kyuhyun-tiet-lo-buc-anh-eunhyuk-coi-tran-rua-bat-7f7d17db481ef2ce71105a8a597acd58

“Người yêu đẹp trai anh vất vả rồi”

2.

DongHae uống một chút rượu vào thì vô cùng xấu tính. Đầu tiên là sẽ lôi hết nợ phong tình của HyukJae ra điểm qua một lượt. Mà lần nào cũng như lần nào khiến anh không sao nhịn được cười.

-Anh cười gì chứ. Em nói có chỗ nào sai? Chẳng phải anh thích JiEun nhất sao? kế đến là G-Na hả? hay là Hyoyeon.

-Là G-Na nhất chứ.

-Phải phải sao anh biết. Trong lòng em cũng cảm thấy anh thích cô ấy nhất.

-Ừ

Hai người ngồi trên giường mặt đối mặt, mỗi lần nói đến đây anh đều cố ngăn bản thân không hôn lên môi người đối diện. Bởi vì men rượu khiến mặt đối phương phiếm hồng, ánh mắt có điểm mơ màng còn đôi môi thì tựa như xung huyết.

-Ai cho phép anh ừ?

-Thì lần nào bàn chuyện này em chẳng kết luận như vậy?

-Em kết luận như vậy anh cũng phải có chính kiến chứ.

-Đáp án của anh không có trong đó. Anh chọn thế nào đây.

-Ai cho anh chọn. Anh chỉ được yêu mình em thôi.

Donghae cũng học người ta nâng cằm đối phương nghiêm túc cảnh cáo. Mà người yêu đẹp trai đối với loại hành động dọa nạt này thủy chung bày ra bộ dáng yếu đuối, e lệ. Kết quả là cùng nhau ngã trên giường.
.
.
.

DongHae say không có gì là không tốt, cũng như lăn lộn cả đêm trên giường anh tuyệt nhiên không oán hận. Chỉ có điều sau khi bọn họ tỉnh lại, anh cảm thấy chính mình bị tổn thương không ít.

-Đều là người lớn cả em sẽ không chịu trách nhiệm đâu.

Donghae rõ là tay còn vắt vẻo trên eo người ta, giò heo còn gác lên chân người ta. Thế mà một câu không chịu trách nhiệm phủi đi hết thảy xuân tình đêm qua.

-Em đã nói vậy thì chúng ta tiếp tục làm, làm đến khi nào em đồng ý chịu trách nhiệm mới thôi.

Người yêu đẹp trai luôn tự hỏi có phải không mê Donghae tới mức mù quáng. Ngay cả khi đối phương nói ra mấy lời vô trách nhiệm này thì nhìn trái nhìn phải cũng chỉ thấy quá đáng yêu.
Mà đáng yêu như thế có nên làm thêm một lần nữa không? TT.TT

HyukHae hồng phấn tình yêu truyện 25-26

Đáp lại tình yêu lung linh long lanh lộng lẫy bị lạnh lùng làm lầm lỡ.

25.

Super Junior comeback, lần này hình tượng thật đàn ông, thật thanh lịch. DongHae càng nhìn poster càng ưng. Lại lật tới phần của người yêu đẹp trai, thực sự là không cách nào rời mắt. Người đâu đã đẹp trai còn nam tính quan trọng nhất lại là của mình. Ông trời cũng thật quá bất công đi, vừa cho cậu ngoại hình còn cho cậu may mắn nữa, bảo sao có nhiều người đố kỵ. DongHae đảo mắt hai lượt, thấy không có ai mới lén lút cười.

– Khép cái miệng vào, tiện thể lau nước miếng đi anh. Chẳng hiểu anh có điểm gì tốt mà EunHyuk lại yêu. Ngốc chết đi.

RyeoWook đi qua, nhìn cậu từ trên xuống dưới, còn thuận tiện bĩu môi một cái. Thằng nhãi này ỷ được EunHyuk yêu thương càng ngày càng chẳng coi cậu ra gì. Xem cái cách nó nói chuyện thực  ức muốn thổ huyết. Bất quá cậu sao có thể chết được, cậu chết đi rồi người yêu đẹp trai biết để cho ai. Nghĩ vậy liền lân la tới chỗ người yêu tố khổ.

– Anh nhìn đậu đậu đi, càng ngày càng cong cớn. Chẳng biết giống ai, chỉ được cái bắt nạt em là giỏi.

Người yêu đẹp trai đối với mấy chuyện này quả là có chút quen thuộc. Vừa cầm kịch bản xoay người rời đi vừa dịu dàng xoa đầu cậu.

– Anh cần chỉnh lại vũ đạo một chút. Em ra chỗ HeeChul tám chuyện cho đỡ buồn đi.

DongHae trong lòng nhỏ lệ, có phải tột cùng chỉ có mình cậu hướng về người yêu đẹp trai. Có phải hay không anh thực chất không yêu cậu. Là do trước giờ cậu đeo bám anh, là cậu tự mình ảo tưởng. Mà càng nghĩ lại thấy càng đúng, khăn voan cũng là cậu đội vào rồi chạy tới chỗ anh. Mỗi ngày đều là cậu nửa đêm phiền phức gọi anh dậy đi ăn. Tiền của anh cũng là cậu tự tung tự tác. Tiêu rồi, tại sao ngay cả một điểm tốt cũng không có. Cậu lấy gì để xứng với người tốt như anh.

– Đang nghĩ gì vậy?

Giữa lúc tâm tình bất ổn nhất thì tình địch cũng có thể trở thành bạn tâm giao. Huống hồ đậu nhỏ ngoài những lúc xấu tính ra thì lúc nào cũng tốt tính cả. Tuyệt đối có thể là người cho cậu trút bầu tâm sự.

– Đậu đậu.

Thằng nhỏ cơ mặt giật giật, thấy biến muốn né đi nhưng nhất thời không kịp. Đối phương chẳng mấy chốc đã như vũ bão nhào vào lòng nó.

– Anh sai rồi, lẽ ra anh không nên xuất hiện bên cạnh EunHyuk. Cậu ấy không có anh thì tốt rồi.

– Anh cũng biết cơ đấy.

Ryeowook thấy vẻ mặt thiểu năng của DongHae  nhịn không được muốn ngược đãi. Cũng chỉ thuận miệng nói vậy cho vui thôi chẳng ngờ người kia cho là thật, phỏng chừng còn đang đấu tranh nội tâm day dứt lắm.

– Ryeowook xuống đi, cảnh tiếp của em đấy.

Đậu nhỏ thoát được của nợ hả hê quẩy mông đi mất. Người yêu đẹp trai nhìn RyeoWook rồi lại nhìn DongHae một lượt, hai cái người này cứ ở gần nhau là thể nào cũng có chuyện.

– Nó lại trêu chọc gì em à?

– Không có.

– Vậy sao mặt như bánh bao vậy?

– Hyuk, hay là mình chia tay đi.

Nếu không phải đang quay MV EunHyuk nhất định lột người này ra để dạy dỗ. Tiền cũng tiêu tiền của anh, nửa đêm kêu đói cũng là anh chở đi ăn, đồ nặng cũng đều là anh xách. Anh hầu hạ có chỗ nào chưa tốt mà hở tí là lên cơn.

– Em tiếp tục suy nghĩ đi, anh quay xong cảnh tới mà vẫn muốn chia tay thì chúng ta sẽ nói chuyện.

Người yêu đẹp trai vẫn là người yêu đẹp trai, bình thường cười hở lợi có vẻ ngốc thế thôi chứ kỳ thực chín chắn không ai bằng. So với tính cách trẻ con của cậu đúng là một trời một vực. Liếc mắt thấy anh đã vào vị trí, vừa hát vừa rap bên cạnh còn có hai nữ nhân uốn éo. DongHae ngoãn ngoãn tìm một chỗ lặng lẽ dõi theo anh. Chẳng hiểu thế nào cuối cùng bị bộ dáng chuyên tâm làm việc của anh khiến cho ngây ngây ngốc ngốc. Thậm chí đến cả việc bản thân ban nãy vì cái gì mà oán hận cũng nhớ không ra.

– Nước này.

Người yêu vừa đi xuống liền xum xoe nịnh nọt.

– Chuyện ban nãy, nghĩ ra chưa?

– Chuyện gì?

DongHae giỏi nhất trò giả ngu.

– Ra đây một lát anh giúp em nhớ lại.

Người yêu đẹp trai lạnh lùng đi trước, DongHae lếch thếch theo sau. Nghĩ tới việc bám quần người yêu cầu xin anh đừng bỏ rơi mình hình như có chút mất mặt. Nhưng mà đối với người yêu đẹp trai mất mặt một chút chứ nhiều chút cũng có đáng gì. Đang lúc thần trí mơ hồ thì cả người bị dồn tới chân tường. Gương mặt người yêu phóng đại phía trước lại còn môi chạm môi ngọt ngào không muốn kết thúc.

– Được, chia tay. Em để người em ở lại được rồi.

2.

Một tuần sau cái lần chia tay bất thành ấy Donghae ngoan lên không ít. Có điều cũng chỉ được một tuần thôi, hôm nay lại như cũ bỏ đi tập gym.Mà HyukJae mỗi lần thấy người yêu tung tăng đi tập gym liền cảm thấy đầu đau nhức.

– Có thể đừng đi tập gym nữa không?

Người yêu đẹp trai ở phía sau vừa dịu dàng mơn trớn vừa khiêu khích dục vọng.

– Đương nhiên là không rồi.

DongHae híp mắt cười một cái đáp lại. Thuận tiện đem vuốt sói từ trên mông cậu ném xuống.

– Tại sao cứ phải tập gym, nhỏ bé mảnh khảnh không phải đáng yêu hơn sao? Như Ryeowook đó có gì không tốt?

HyukJae vừa nói xong liền cảm thấy hối hận, lại nhìn người yêu dừng động tác thì trong đầu gào lên một tiếng thảm thiết. Không xong rồi, với tính khí của DongHae anh không chết chìm trong nước mắt thì cũng bị hành hạ tới thân tàn ma dại.

– Anh sai rồi, dáng vẻ của em vẫn là tốt nhất. Haha cơ bắp như thế này cũng rất tuyệt.

Tay vươn ra còn chưa chạm đến người thì DongHae đã đứng dậy đi mất. Lạnh lùng như vậy xem ra là rất giận rồi.

.

.

.

Người yêu nhỏ bé giận thật. Không còn bám lấy anh đẹp trai như trước, cũng không tùy tiện dùng tiền của anh, ngay cả ăn đêm cũng không còn cần anh phục vụ. HyukJae lẽ ra phải vui mới đúng, đằng này trong tâm nặng nề như có phiến đá  đè lên.

– Bỏ vào đây để anh xách luôn cho

Comeback stage, cả nhóm mua café và chút đồ uống đến cho fan. Lẽ bình thường thì DongHae chỉ cần xách mông đi là đủ nhưng vì đang giận dỗi người yêu nên cũng cầm vài hộp gọi là có bỏ ra chút công sức. Người yêu đẹp trai thấy vậy thì có chút xót thương. Nhưng lúc chìa túi của mình để DongHae bỏ vào thì bị bơ đẹp, người ta ngay cả nhìn một cái cũng lười biếng.

– Em còn định giận anh đến bao giờ?

HyukJae đi đằng sau cố gắng đè nén thanh âm đến mức thấp nhất có thể.

– Trước giờ em như thế nào anh đều thích. Em chẳng phải là người rõ nhất?

– Ngại quá điều này em lại không biết. Em chỉ biết mẫu người của Super Junior EunHyuk là dịu dàng, ngây thơ, thanh mảnh.

Hai từ “thanh mảnh” còn đặc biệt được nhấn mạnh tới mức bị vài người xung quanh quay sang nhìn.

– Ừ anh thừa nhận anh thích nhưng đâu có vì em không thanh mảnh mà bớt yêu em. So với em của ngày xưa mặt đẹp dáng đẹp thì chẳng phải bây giờ anh càng yêu em hơn sao?

Cậu này thì quá đúng đi, DongHae nhất thời không đáp lại được. Lại nhìn anh gỡ mấy lon đồ uống trong tay mình bỏ vào túi xách thì cũng nguôi giận không ít.

– Em sẽ không vì mấy câu này của anh mà thôi tập gym đâu.

Người yêu nhỏ bé lẽo đẽo theo sau, HyukJae cảm thấy như thế này là hạnh phúc nhất.

– Ừ, anh cũng không vì thế mà hết yêu em đâu.

– Anh nói gì?

DongHae bị tụt lại phía sau nghe không  rõ. Tới lúc bắt kịp người yêu chỉ thấy anh cười một cái thật chói mắt, vẻ mặt thản nhiên không nhanh không chậm nhả ra từng chữ rõ ràng.

– Anh nói em là một cái đuôi phiền phức…

“ Cho dù là một cái đuôi phiền phức, chỉ cần là em. Anh cả đời này đều muốn đem theo bảo vệ.”

*Fic viết trong lúc quá bất mãn sự việc nêu trên. Có nhạt nhẽo thì cũng vì sự ngọt ngào của hai đứa mà tha lỗi cho gia chủ nha ❤ ^^

11014954_794850100633470_5314668055600073497_n

” Cận cảnh Super Junior Donghae tay xách nách mang đồ uống cho fan”

11223963_794850320633448_1779391772432660224_n

” Trong khi người yêu đẹp trai sang chảnh xách có 1 cái túi”

[Entry] Tình yêu lung linh lộng lẫy long lanh bị lạnh lùng làm lầm lỡ

Chào các bạn, mình là Ỉn hay còn gọi là Fômai

Mình viết bài này chỉ để nói là mình rất yêu (fic) Nả, đọc tựa đề cũng đủ hiểu tình cảm của mình chân thành thế nào, vậy mà chị lại nhẫn tâm chà đạp :ucche:

Chị thề non hẹn biển bảo Tết sẽ viết fic, thế mà Tết qua mấy kiếp rồi, mùa hè nhảy 7 bước nữa là đập vô mặt rồi mà chị chẳng lòi ra chữ nào. Chị để mình ngày ngóng đêm trông, quên ăn quên ngủ, như hóa đá chờ fic chị, vậy mà chị chẳng mảy may động lòng. Tâm chị như sắt thép, lòng chị như sỏi đá, các bạn thích chị thì thích nhưng đừng để lời đường mật của chị dụ dỗ rồi chịu cảnh đắng cay như mình :ucche:

 

 

[Oneshot] Vô Sỉ

Hắn không có bệnh, mà nếu có thì cũng là bệnh thần kinh. Người thì khỏe như trâu mà một tuần 7 ngày không ngày nào hắn vắng mặt tại bệnh viện nơi DongHae làm việc. Hắn đến nhiều tới nỗi y tá thấy hắn liền tự động dẫn vào phòng phó khoa không cần xếp sổ.

–         Đau ở đâu?

DongHae hỏi theo quán tính trong lúc sắp xếp lại bệnh án của những người khám trước đó. Lúc ngước lên thấy hắn, cậu lập tức muốn rút lại câu hỏi.

–         Đau ở tim

Hắn gạt ống nghe của DongHae qua một bên, trực tiếp cầm tay cậu áp lên ngực hắn. Khuôn miệng có điểm cợt nhả nhưng ánh mắt thì vô cùng chân thành. DongHae đối với mấy màn này đã quá quen nhưng chưa bao giờ thích ứng được.

–         Đau thế nào?

DongHae rút tay khỏi ngực hắn, lấy lại bộ dáng thường ngày hỏi hắn bằng chất giọng đều đều.

–         Tim đập loạn nhịp, lúc nhanh lúc chậm có khi lại đau đến ngạt thở.

–         Bắt đầu từ khi nào?

–         Từ khi gặp em.

Hắn thản nhiên nói giống như đang kể chuyện của thiên hạ. DongHae trong lòng cảm thán, thì ra con gái thời nay thích mấy thể loại thế này. Chẳng vậy mà bản chất xiên xẹo, tính cách vặn vẹo, suy nghĩ thì biến thái vẫn có cả đống người hâm mộ. Hơn nữa fan của hắn không những đông còn vô cùng nguy hiểm. Lần trước hắn lộ ảnh nóng với sao nữ A, cô liền bị đám fan của hắn hung hăng chà đạp. Rồi có tin đồn hắn với cô B thì fan hắn rủa cô B không xứng. Danh sách tình nhân của hắn dài như tấu chương thế mà chia tay hắn không bao giờ là người có lỗi. Đúng là thế giới đảo điên, đẹp trai một chút thì liền có thể đổi trắng thay đen, vô sỉ cũng thành nam thần.

–         Bác sĩ Lee, em còn nghe không?

Hắn huơ huơ tay, vừa thấy cậu ngước lên liền toét miệng cười. Cười xấu muốn chết. DongHae không thèm để tâm.

–         Tôi kê cho anh thuốc bổ, uống hết hãy tái khám nhé.

DongHae đẩy mảnh giấy đến trước mặt hắn. Kiên nhẫn nhả từng chữ trước ánh nhìn như muốn lột đồ của hắn.

–         Nhưng tôi chỉ thấy em mới vậy.

Hắn dùng dáng vẻ đáng thương hấp diêm mắt cậu.

–         Vậy từ nay đừng đến nữa. Không gặp sẽ không sao.

Cậu dùng dáng vẻ lạnh lùng đáp lại.

–         Không gặp càng đau, đau đến ngạt thở.

Mấy lời đùa cợt này của hắn chẳng hiểu sao cứ từng chút từng chút xâm nhập vào nội tâm DongHae. Khiến cậu hưởng thụ đến nỗi mỗi ngày không thấy hắn bản thân cũng thực trống rỗng. Tên khốn này có phải đã lây bênh cho cậu.

 
Donghae thường kết thúc ca trực lúc nửa đêm hoặc không thì cũng là gần sáng. Vậy nên hàng xóm đối với cậu là những cánh cửa đóng kín, thân thiện hơn thì cũng chỉ đôi ba lần chào nhau trong thang máy. Thế mà hắn chuyển đến, đột ngột đảo lộn cuộc sống bình yên của cậu.

–         Sao em lại về muộn như vậy.

DongHae bấm mật mã, hắn tựa cửa nhìn chăm chú. Cậu vào nhà hắn cũng muốn nối gót vào theo.

–         Đây là nhà tôi mà

DongHae cau mày nhìn hắn, muốn đóng cửa mà cả người hắn chắn giữa.

–         Bác sĩ Lee, anh thấy trong người không khỏe.

–         Tôi thấy anh chưa chết được đâu.

–         Hiện tại thì chưa nhưng nếu không được gặp em thực sự sẽ xảy ra án mạng đấy.

DongHae bất lực để hắn lách vào trong. Hắn đem áo khoác trong tay cậu thuần thục treo lên mắc. Lại xem nhà cậu như nhà hắn thản nhiên mở tủ lạnh kiếm đồ ăn. Lúc DongHae thay đồ trở ra đã thấy hắn một thân y phục trắng không hề ăn nhập với tạp dề hồng đứng nấu ăn. DongHae đối với sự vô sỉ của người này cảm thấy hưởng thụ với kháng cự kết quả đều như nhau. Cuối cùng cậu không ý kiến gì thiếp đi trên sofa.

–         Đồ ngốc này sao lại không đề phòng gì hết.

Hắn ngồi xuống ghế đối diện, có chút ấm ức nhìn cậu. Cậu ngủ thực ngon, hắn nhịn không được đành lôi điện thoại ra chụp một tấm. Hắn còn đặc biệt dùng phần mềm chỉnh ảnh, chỉnh tới chỉnh lui sau cùng đem DongHae biến thành tặng phẩm với chiếc nơ trên đầu.

–         Anh làm gì mà cười nham hiểm vậy ?

DongHae tỉnh dậy, muốn đem điện thoại của hắn đoạt lấy xem nhưng hắn đã nhanh tay bỏ vào túi. Sau đó còn thành công dời sự chú ý của cậu sang tô mì đang bốc khói nghi ngút.

–         Anh có muốn ăn cùng không ?

DongHae thấy hắn nhìn mình như thể ăn tươi nuốt sống thì vội vàng đẩy tô mì về phía hắn. Hẳn lẳng lặng lắc đầu, tiếp tục dùng ánh mắt si mê nhìn cậu. Hắn thích Donghae, thực sự thích tới nỗi chính bản thân hắn cũng ngạc nhiên. Mỗi ngày đều phải thấy cậu nếu không căn bản sẽ giống như con nghiện đói thuốc, không vật vờ thì cũng khó chịu.

–         Anh rút cục bị bệnh gì vậy ?

DongHae quấn quấn sợi mì, vừa húp nước vừa hỏi hắn. Gần đây quen dần với sự quấy rối của hắn. Bản thân cũng nhanh chóng nhận ra trước mặt hắn không cần ý tứ hay ngại ngùng, càng không nên vì hắn mà ngược đãi dạ dày.

–         Cái này anh nên hỏi em mới đúng. Bác sĩ Lee, em làm lương y kiểu gì mà tôi theo em chữa bệnh bấy lâu nay vẫn không khỏi.

Vẻ mặt hắn chân thành tới nỗi suýt chút nữa DongHae chui vào góc nhà kiểm điểm lại y đức của mình. Hắn không đẹp trai nhưng chính là tuýp đàn ông muốn nam tính có nam tính, muốn quyến rũ quyến rũ thừa. Thế nhưng ngày nào hắn cũng đi theo cậu, dùng mấy lời sến súa khiến cậu nổi da gà. Donghae cho rằng hắn đang đùa bỡn cậu nhưng có kẻ thích đùa nào bỏ nhiều tâm huyết như vậy không.

–         Còn không phải tại em ? Bác sĩ Lee, chuyện này đồn ra ngoài em sẽ không còn cơ hội hành nghề mất.

Donghae ngơ ngác chỉ vào chính mình. Hắn mày kiếm hơi nhếch, khóe mắt đột ngột nheo lại, căn bản là không thể nhịn cười. Hắn cười cũng rất đáng yêu. Donghae mất một lúc mới nhận ra mình bị hắn lừa. Đồ của hắn cũng đã ăn rồi, giữ người này lại không còn tác dụng nữa, Donghae một cước đạp hắn văng khỏi nhà.

–         Bác sĩ Lee, em không thể đối xử với bệnh nhân của mình như thế. Tim anh rất đau đấy.

Hắn tươi cười ném lại mấy lời oán hận trước khi cánh cửa đóng sập lại. Tình yêu là thứ không quan trọng đúng sai, càng không cần làm rõ ai yêu ai hơn. Hắn chỉ cảm thấy như hiện tại rất tuyệt. Cho dù sau này tỉnh ngộ nhận ra đoạn tình cảm này là bản thân đơn phương hy vọng thì hắn vẫn sẽ giữ nó như phần hồi ức tốt đẹp nhất về Donghae.

 
Có hắn, không thể phủ nhận cuộc sống bớt cô đơn nhưng kỳ thực phiền toái nhiều hơn ưu điểm. DongHae hay bị lạnh thế nên cứ mùa đông là cậu giống như đem chăn quấn hết lên người. Chẳng biết người khác nhìn vào thấy thế nào chứ hắn cảm thấy đáng yêu muốn chết. Bởi vậy mỗi sớm cùng nhau chen vào thang máy hắn nhất định sẽ quẳng hình tượng qua một bên nhào vào ôm cậu.

–         Thang máy rộng mà anh đứng xích ra có được không?

–         Nếu anh trả lời không anh có được ôm em tiếp không?

–         Biến thái.

–         Em quá khen.

Hắn cười híp mắt dụi đầu vào cổ áo cậu. Một hai lần đầu DongHae đối với động chạm thân mật này vô cùng bài xích nhưng nếu thấy khó mà lui thì không phải là HyukJae. Bởi vậy thà để hắn ôm còn hơn để hắn có thời gian rảnh nghĩ ra mấy trò biến thái hơn giữa thanh thiên bạch nhật.

–         Bác sĩ Lee, anh nghĩ mình bệnh thật rồi. Cả đời này ở bên chăm sóc cho anh đi.

–         Anh tìm nhầm người rồi. Khoa thần kinh ở dãy khác.

–         Em thật vô lương tâm.

Mỗi ngày đối thoại giữa bọn họ đều như vậy, cho nên DongHae cảm thấy thời điểm hắn xuất hiện kỹ năng nói chuyện của cậu khá hơn xưa rất nhiều. Chí ít có thể ngăn chặn mấy lời yêu đương nổi da gà của hắn. Đặc biệt còn thấy được nụ cười hở lợi ngốc nghếch của hắn. Cậu tự hỏi chính mình có thích người này không nhưng hỏi rồi lại không dám trả lời nữa.

–         Em không có chút tình cảm nào với anh sao?

Hắn đột ngột hỏi một câu không đầu không cuối. Vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn ngày thường. Cậu tâm tư rối loạn đáy mắt không tự chủ tối lại. Không khí trong xe ngột ngạt, đoạn đường từ nhà tới bệnh viện chưa đầy hai cây số nay bỗng xa lạ lùng. Hắn nhìn gương mặt thất thần của cậu, cuối cùng chịu không nổi phải đầu hàng.

–         Cho em

Hắn chìa ra một tấm vé, là vé mời cho buổi công diễn nhạc kịch đầu tiên của hắn. Cậu thoáng ngạc nhiên những vẫn vươn tay đón lấy, vậy mà bị người kia trêu đùa rút lại. DongHae lườm hắn, hắn bật cười. Thì ra là ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

–         Ngày hôm đó anh sẽ tự tìm câu trả lời của riêng mình.

Trước khi xuống xe cậu đã thoáng nghe thấy hắn nói như vậy, có thể cậu nhầm nhưng sao trái tim lại gần như lạc nhịp.

 
Trước buổi biểu diễn hắn ở phòng trang điểm liên trục tra tấn hội anh em.

–         Donghae đến chưa anh?

–         Lee HyukJae, anh đây đã bỏ thời gian vàng ngọc tới xem chú mày biểu diễn và đây là cách chú mày cảm kích anh hả? EeTeuk cậu xem, nó coi anh em không bằng tình nhân nhỏ.

HyukJae thấy Heechul qua điện thoại cằn nhằn nhưng hắn thực không có tâm trí để dỗ dành ông anh khó tính này. Thấy hắn im lặng, đầu dây bên kia đành nhượng bộ.

–         Cho nó chút thời gian đi HyukJae. Đứa trẻ này đầu óc vốn không được tốt.

Hắn buông điện thoại, đầu óc trống rỗng. Ngay cả Heechul cũng nói như vậy, xem ra hắn đã quá nóng vội rồi.

Suốt buổi biểu diễn hắn luôn nhìn về nơi ấy. Thì ra sự hiện diện của một người đôi khi lại giống như nguồn sức mạnh. Bản thân có thể vì một người mà cố gắng, cũng có thể vì một người mà ngã quỵ. Đêm diễn vô cùng thành công nhưng bởi vì người ấy không đến, hắn hoàn toàn mất đi sức sống.

 
– Kết thúc thật rồi.

DongHae không giấu nổi thất vọng khi thấy đại sảnh vắng hoe không một bóng người. Cậu chậm mất rồi, sau này sẽ không còn thấy hắn ở phía trước chờ cậu thêm nữa. Khẽ vươn tay chạm lên poster của hắn, thì ra khi không cười trông hắn cô độc đến vậy. DongHae trong lòng trống rỗng. Bị lây bệnh của hắn mới biết không nhìn thấy hắn trái tim đau đến nhường nào.

–         Thì ra em làm gì cũng chậm như thế. Tình cảm của anh em mãi cũng không nhận ra. Ngay cả muốn em ra khỏi trái tim anh, em cũng không hề suy chuyển.

DongHae hơi quay đầu nhìn lại. Bởi vì ngược sáng mà chỉ thấy cái dáng cao gầy của hắn đổ bóng. Trái tim cậu khẽ run lên, khóe môi bất giác mỉm cười.

–         Anh đã nghĩ chỉ cần em đến anh sẽ tiếp tục yêu em không hối hận.

Hắn ở trước mặt cậu ánh mắt thâm tình thổ lộ. Cậu đối diện với hắn mặt không biểu tình.

–         Vậy coi như tôi chưa đến nhé.

DongHae hai tay bỏ túi không do dự xoay người bước đi. Chỉ tiếc bước chưa được bao xa cả người đã bị hắn từ phía sau vây lấy. Cằm hắn gác lên vai có điểm nhột nhột.

–         Nếu em không đến anh sẽ tiếp tục yêu em để em phải hối hận.

 

HyukHae hồng phấn tình yêu truyện 23-24

Tính lôi mm hai bạn ra viết mà thấy sến quá viết không nổi.  Cuối cùng chỉ ra được mấy cái nhạt toẹt này. TT.TT Mình bất lực với hai bạn, trình độ không thể đu theo thâm tình mật ý của hai bạn này nữa rồi :-<

Read more…

Chương 6: Vô cùng nghiêm túc

Chương 6: VÔ CÙNG NGHIÊM TÚC

Hyukjae tự cảm thấy khâm phục bản thân. Hắn không  ngờ lúc cần thiết chính mình vẫn có thể thở ra mấy lời õng ẹo như vậy. Vẫn là thế giới mạng thật tốt, bởi vì không cần phải đối diện với nhau nên cũng chẳng cần ép chính mình tỏ ra nghiêm nghị, lạnh lùng. Hắn còn có thể cùng với người này đôi co như hàng tôm hàng cá, đúng là vô cùng mới mẻ.
[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Thực ra vì thích sủng vật mới cầu hôn em. Em đừng nghĩ nhiều ^^
Hắn nói như vậy nhưng kỳ thực lại vô cùng mong đợi. Gõ lại xóa, lại gõ, lại xóa. Hắn không phải mất trí đến độ coi việc kết hôn giả này như chuyện chung thân đại sự chứ?
[Riêng tư ] Vạn người mê: Vậy hỏi người khác đi tui đỡ phải nghĩ

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Anh sợ người ta sẽ cuồng si vọng tưởng.

[Riêng tư ] Vạn người mê: ==!

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Được rồi, anh đùa thôi. Dù sao chúng ta cũng là chỗ quen biết. Chẳng phải vẫn tốt hơn người xa lạ.

[Riêng tư ] Vạn người mê : Tôi và anh có quen hả?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng : Không quen sao nói chuyện?

[Riêng tư ] Vạn người mê : Má dạy không nên phân biệt đối xử. Người điên cũng chớ nên kỳ thị.

[Riêng tư ] Phòng tình vạn chủng : Vậy em có đồng ý không? >.<

 

Donghae ngẩn người một lúc, vẫn là cảm thấy người này có ý đồ.

[Riêng tư ] Vạn người mê : Tui kiểm tra rồi. Tiểu hồ ly đó vừa xấu vừa yếu. Đem theo nó chỉ tổ vướng chân.

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng : Nhưng mặt nó giống choco nhà anh~ Đáng yêu lắm >///<

[Riêng tư ] Vạn người mê : Vậy bỏ tiền ra mà mua. Xấu thế chắc rẻ thôi.

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng : Nó là phần thưởng cho hỷ sự. Không có trong cửa hàng. TT.TT

 

DongHae thấy người này quá kỳ lạ. Vạn người mê cấp thấp, so với mỹ nhân đứng hàng thứ chín của Kiếm Thế còn thua xa đừng nói đến số một, số hai. Hơn nữa cậu cũng không giỏi nói chuyện, hắn rút cục thấy cậu thú vị ở điểm gì? Chẳng lẽ là do cậu suy nghĩ quá nhiều, hắn căn bản chỉ vì quá thích con tiểu hồ ly mặt nhăn nhúm kia. DongHae nghĩ vậy thở phào nhẹ nhõm, ngồi gõ chữ mà miệng ngoác đến tận mang tai.

[Riêng tư ] Vạn người mê: Đổi lại?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Phi thiên kiếm chưa đủ?

[Riêng tư ] Vạn người mê: Tất nhiên

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Em gả cho anh hay bán thân vậy?

[Riêng tư ] Vạn người mê: Gả \m/

 

DongHae không thấy hắn trả lời nữa. Nghĩ rằng hắn nhất định đã đổi ý liền có chút hụt hẫng mà tắt máy đi ngủ. Ngày mai OnGame tổ chức fanmeeting ký tặng cho người chơi, cậu phải giữ gìn nhan sắc một chút lên hình mới đẹp.

 

Chỉ tội cho HyukJae, ngay lập tức lặn lội vào tận các diễn đàn để tìm hiểu về nghi thức cưới. Ngay cả sính lễ cũng đặc biệt chọn lựa kỹ càng. Chỉ riêng phần địa điểm tổ chức có chút băn khoăn nên mới tìm RyeoWook. Vừa thấy phần người dùng vẫn sáng liền vội vàng gửi tin.

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Đậu nhỏ, em còn đó không?

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Không ==!

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Vậy anh đi tìm Yesung, chi nhánh phía nam thực sự rất cần anh ấy.

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: SooMin gọi cho em, nói hôm nay anh không đến, cũng không chịu nghe điện thoại cô ấy. Em còn phải nói dối giúp anh. Đúng là phí sức mà. Em liền gọi lại cho cô ấy.

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Đậu nhỏ ~ nghĩ xem anh thương em như vậy. Anh tuyệt đối sẽ không chia cắt hai người. ^^ Mau giúp anh tìm địa điểm cưới.

 

RyeoWook vừa đặt ly nước xuống bàn liền ho sặc sụa. Báo hại Yesung ở trong bếp phải chạy vội ra. Anh vừa vỗ lưng cho cậu vừa lo lắng hỏi han. Bởi nói gì thì nói đối với anh còn điều gì quan trọng hơn tiểu tình nhân của mình.

– Em không sao chứ?

– Em thì không sao nhưng anh nhìn đi…

RyeoWook nói không lên lời, cuống quýt chỉ tay vào màn hình. Yesung nhìn thấy chỉ khẽ mỉm cười rồi để cậu nhóc lại quay trở vào trong bếp.

– Anh không cảm thấy anh hai gần đây có vấn đề sao?

– Không, ngược lại anh thấy HyukJae rất bình thường đấy chứ.

Yesung trở ra với hai phần mì kẹp trên tay, vừa kéo ghế ngồi xuống vừa thủng thẳng đáp lại.

– Anh ấy nói chuyện chẳng bình thường chút nào.

– Ăn đi đã rồi hỏi xem anh ấy định cưới ai.

 

Ryeowook đón lấy bánh mỳ rồi nhường chỗ cho Yesung nói chuyện. Thuận tiện để anh giúp cậu xin phép đêm nay không về nhà.

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: HyukJae, cậu định cưới ai trong đám hậu cung đó vậy?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Thằng nhỏ này lại đang ở chỗ anh hả YeSung? Hai người còn chưa kết hôn, như thế này có phải quá phóng túng không?

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Vậy là nói chuyện của bọn anh hay là nói chuyện của cậu đây HyukJae?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Ờ…chỉ là kết hôn trên game thôi mà. Lần trước thấy anh ở Đỉnh Phong đón dâu, bối cảnh cũng tạm được nên muốn hỏi.

 

Ryeowook còn tưởng mình nhìn nhầm, vội vàng đẩy Yesung sang một bên điên cuồng gõ phím.

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Anh hai đại nhân, nửa đêm nửa hôm anh gọi em chỉ để hỏi việc này hả?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Chứ em nghĩ em còn có tác dụng gì?

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Cưới ai vậy? Ai có thể khiến anh lao tâm khổ tứ thế này?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Bí mật.

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Vậy đêm nay em ngủ lại nhà Yesung được không?

[Riêng tư ] Phong tình vạn chủng: Được

[Riêng tư ] Đậu nhỏ chung tình: Rước dâu về Liên Thành đi, dùng Chiến xa đón đại tỷ. À, mở cầu Ô thước mời khách quan nữa nhất định sẽ rất náo nhiệt.hihi

 

Thấy thông báo Phong Tình Vạn Chủng đã thoát khỏi kênh phụ cận, Ryeowook cùng Yesung không hẹn mà cùng liếc nhìn nhau. Người kia tuyệt đối không phải vị băng lãnh tổng tài trong mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết, bởi vì càng xem càng thấy giống mấy em gái tuổi teen bị sập bẫy tình.

– Tự nhiên em thấy yêu sớm cũng có cái tốt, để già như anh hai mới biết yêu thật ngốc.

Ai đó âu yếm vuốt tóc cậu, nhịn không được cười chẳng ngớt.

 

 
Fanmeeting quả thực hoành tráng quá mức tưởng tượng của DongHae. Người xếp hàng trong khu vực của cậu dài dằng dặc, chưa kể đến những người không có vé ở bên ngoài đang hô vang tên cậu. Cậu vừa ký vừa cười còn liên tục nói cảm ơn quả thực không dễ dàng gì, vậy mà có người chỉ đứng một chỗ khoanh tay, vừa tốn diện tích vừa khiến cho người khác cảm thấy bị áp lực lại có quyền nghi ngờ khả năng của cậu.

 

– Cậu ta nổi vậy hả?

HyukJae ở hậu đài có vẻ không phục lắm. Hắn cho rằng độ hoành tráng này đều là vì Kiếm Thế rất được ưa chuộng, báo hại Trưởng phòng Marketing đứng bên cạnh phải giải thích.

– Tổng giám đốc, phải đến khoảng 80% lượng nữ giới chơi Kiếm thế là do cậu ta kéo về. Tên tuổi cậu ta trong giới nghệ sỹ cũng không tầm thường chút nào đâu.

– Chỉ cần mặt mũi không tệ thì liền thích sao ? Con gái bây giờ kỳ quặc thật.

– Giám đốc đại nhân, sao anh không nhìn lại mình đi? Anh chẳng phải cũng thuộc tuýp người thích nhan sắc sao ?

Ryeowook vừa đến, Trưởng phòng Marketing liền giả câm giả điếc không dám nói gì thêm, cuối cùng làm bộ bận rộn rồi lẻn đi mất.

– Phòng kỹ thuật có vai trò gì ở đây vậy ?

– Anh hai, hiện tại là giờ nghỉ trưa rồi. Em cũng là fan hâm mộ muốn xin chữ ký. Sao hả? Phiền anh tránh đường cho.

Ryeowook thẳng tay gạt HyukJae qua một bên rồi phi một mạch đến bên bàn DongHae. Hắn nhìn theo mà mi mắt giật giật. Thích đến vậy sao ? Cái này chẳng phải là còn nhanh hơn mấy lần đi mua đồ sale off.

– Một lát nữa mời mọi người dùng bữa. TUY ỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC THIẾU NGƯỜI NÀO.

HyukJae nói xong bỏ đi, Trưởng phòng Marketing nhìn trước ngó sau, lại thấy ở đây có mỗi mình mình. Trong lòng không ngừng cảm thán, nhất định là do kiếp trước đắc tội với đại boss nên kiếp này phải hứng chịu đọa đày. Tuy nội tâm thì gào thét, nhưng ngoài mặt vẫn phải tươi cười nhanh chóng liên hệ với quản lý của Loen, càng không quên bám lấy Lee Teuk nhờ anh giữ Donghae ở lại.
– Em gần đây tiêu hóa không tốt, thực ngại quá không đi được rồi.

Donghae biểu cảm đáng thương, nói dối mà trơn tru đến mức chính mình còn ngỡ ngàng. Không thể trách cậu được, nghĩ tới việc phải ngồi cùng bàn với gã Tổng giám đốc khó ưa kia, còn phải nói cười giả lả là thấy ăn không nổi rồi.

– DongHae, lần trước em đã không đi. Lần này tổng giám đốc lại đích thân mời. Nể mặt người ta một chút.

– Phải đấy, huống hồ chúng ta chẳng có nhiều cơ hội gặp gỡ. Em còn muốn nói chuyện với anh.

Ngay cả Ryeowook cũng vun vào khiến cho Donghae không cách nào từ chối. Cuối cùng đành miễn cưỡng theo Ryeowook ra cổng chờ xe.

– Em đi cùng xe giám đốc.

– Tôi đi cùng xe công ty, vậy gặp lại ở nhà hàng nhé.

DongHae vừa định bước lên xe thì bị một chiếc Audi chắn trước mặt. Người bên trong hạ kính xe, lên tiếng mà không cần quay sang nhìn cậu.

– Cả hai lên xe đi

– Vâng

Ryeowook nhanh nhảu kéo Donghae vào trong mặc cho cậu vẫn còn ú ớ không hiểu chuyện gì xảy ra.

– Tôi đi xe công ty cũng được. Tổng giám đốc, a…

 

Chưa nói hết câu hắn đã nhấn ga vọt đi, báo hại Donghae bị ngã xuống ghế khá mạnh. Càu nhàu thì người kia không nghe thấy nhưng vừa bất mãn trừng mắt lại bị hắn qua gương chiếu hậu bắt gặp. Xấu hổ không để đâu cho hết. Cũng may từ đầu tới cuối HyukJae không nói gì, chỉ im lặng lái xe hoặc thỉnh thoảng cười một chút trước câu chuyện của cậu và Ryeowook. Quả là ấn tượng lần này khác hoàn toàn so với lần đầu bọn họ gặp gỡ. Chỉ khổ DongHae vừa hoang mang vừa hiếu kỳ.

– Em đưa DongHae vào trước đi, anh đỗ xe rồi vào sau.

HyukJae đưa bọn họ đến đại sảnh, vốn dĩ có thể để cho phục vụ đánh xe đi gửi nhưng hắn lại không xuống xe. Ngay cả khi cậu quay lại chào hắn, hắn cũng cứ như vậy lái xe rời đi. Điều này khiến cho Donghae có cảm giác việc ngày hôm đó chưa từng tồn tại.

 

– Kệ anh ấy, mình đi thôi.

Bị Ryeowook kéo đi, DongHae không có thời gian nghĩ thêm về chuyện này nữa.

Bữa tiệc hôm đó ngoại trừ việc đôi lần chạm mắt hắn thì Donghae hoàn toàn yên ổn mà chuyên tâm ăn uống. Chuyện tốt này hóa ra chỉ là chút bình yên trước cơn bão. Donghae hận chính mình khi không lại đi vệ sinh đúng lúc có hai kẻ đang cãi nhau.

…Là Tổng giám đốc OnGame và IU